Dark Light

ám thương, bất quá chú ý của hắn lực cũng không có đầu ở đây Cao Hồng bọn người trên thân, mà là Leave a comment

, bất kể Cổ gia hay thánh địa Thiên Trì , camera an ninh ngoài trời , đầu ghi hình camera , đều không coi đó là chuyện lớn, thậm chí còn muốn mua chuộc lực lượng tàn dư của Hạ gia để giúp đỡ bọn họ đối phó với ma nhân xâm nhập.Danh vọng trước kia của Hạ gia đã chìm xuống đáy cốc, nếu không phải Thạch Nham uy hiếp Cổ Tiêu và Vu Cầm khiến bọn họ tự nhường năm hòn đảo làm nơi trú than thì có lẽ mâu thuẫn trong nội bộ Hạ gia sẽ ngày càng nghiêm trọng, nói không chừng có thể xuất hiện tình trạng chia rẽ.Hạ Thần Xuyên biết rõ Vô Tận hải lúc này tuy vẫn nguy hiểm trùng trùng nhưng cũng ẩn chứa cơ hội để Hạ gia trọng trấn hùng phong.Trước kia, ông ta không hề biết nên làm thế nào, nhưng sau khi Thạch Nham trở lại Vô Tận Hải, buộc Cổ Tiêu và Vu Cầm chịu thua, ông ta dường như mới nắm bắt được chút gì đó, quyết định thận trọng quấn lấy Dương gia, đánh cuộc thêm một ván.”Thạch Nham à Thạch Nham, Hạ gia của ta đặt cược vào ngươi, hi vọng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng”.Hạ Thần Xuyên lẩm bẩm tự nói, trong lòng ngập tràn cảm khái, ánh mắt đang nhìn vầng trăng sáng trên trời có thêm rất nhiều ý tứ phức tạp.Thạch Nham đến Vô Tận hải chỉ mới khoảng năm năm.Trước đây, Hạ Thần Xuyên chẳng biết Thạch Nham, căn bản không để một tiểu nhân vật như vậy vào trong lòng.Nhưng mà đến hôm nay, không biết Thạch Nham nhờ vào thủ đoạn gì lại khiến Cổ Tiêu, Vũ Nhu liên tiếp bại trận.Ngay cả Nhật thần Đường Uyên Nam tựa như cũng rất nể mặt hắn mới phái người đưa thiệp mời cho Hạ gia đến thương thảo kế hoạch đối phó Ma nhân.Hạ Thần Xuyên tuy không biết Thạch Nham dựa vào cái gì nhưng cũng thầm đoán trong tay Thạch Nham chắc chắn phải có một loại lực lượng mạnh mẽ nào đó.Thân là gia chủ, ông biết tường tận về các đại thủ lĩnh của Vô Tận hải, cho nên ông biết Cổ Tiêu, Vu Cầm là người thế nào.Có thể khiến cho Cổ Tiêu, Vu Cầm chịu thua, chủ động nhường ra năm hòn đảo. Thạch Nham tất sở hữu một sức mạnh khiến Cổ Tiêu, Vu Cầm phải sợ hãi.Bằng không, Cổ Tiêu, Vu Cầm sẽ không bao giờ chấp nhận, càng không thể nhượng bộ Hạ gia.Mới chỉ năm năm ngắn ngủi, sau khi Dương gia bỏ trốn, một mình Thạch Nham có thể làm đến mức này, khiến cho Hạ Thần Xuyên phải nhìn hắn bằng con mắt khác xưa, buộc hắn phải đánh giá lại Thạch Nham lần nữa.”Thật sự là một tiểu tử khiến người khác nhìn không thấu, Tâm Nghiên ở bên hắn chắc cũng không phải chuyện xấu”.Hạ Thần Xuyên tự nói với mình.”Ông ơi”.Trong lúc ông ta đang trầm tư, âm thanh dịu dàng của Hạ Tâm Nghiên bỗng từ trong sân truyền tới.Hạ Thần Xuyên ngẩng đầu đã thấy cháu gái đang kề vai Thạch Nham bước vào.Ba năm không gặp, thân hình Thạch Nham càng thêm cường tráng, khí tức trầm ổn, lúc đi sinh ra uy phong như lão hổ, tự có một sự uy hiếp làm người khác phải khâm phục.Âm thầm gật đầu nở nụ cười, Hạ Thần Xuyên nói với giọng ôn hòa:”Tiểu tử ngươi đến rồi”.Thạch Nham cười rực rỡ chân thành:”Gặp được ông thật là tốt, lúc cháu trở về Vô Tận hải nghe nói Gia La hải vực đã thất thủ còn tưởng không còn gặp được ông nữa”.Nụ cười trên mặt Hạ Thần Xuyên chợt cứng đơ, cười khổ lắc đầu thở dài nói:”Nếu không phải chúng ta trốn nhanh, nói không chừng người không thể gặp được ta nữa”.”Khụ khụ !”Cách nơi này 50 mét, Dạ Trường Phong ho khan một chặp, rồi cười hi hi với Thạch Nham, vẫy tay nói:”Ta có thể đến đó không ?”Thạch Nham ngạc nhiên, nét mặt trở nên khóc dở mếu dở.Dạ Trường Phong và Lâm Nhã Kì không biết bị bệnh gì cứ bám riết lấy hắn không rời, hắn đã ngăn cản mấy câu rồi nhưng hai người này lại không biết điều vẫn cứ đi theo.Thạch Nham quả thật hết cách, trong lòng thầm tính có nên làm dữ một trận, buộc họ phải tự giác chút không.”Hai vị này?” Hạ Thần Xuyên cũng có phần không hiểu ra sao, quét mắt nhìn hai người, hỏi Thạch Nham:”Bạn của ngươi à?””Ha ha, chúng tôi đương nhiên là bạn”.Không đợi Thạch Nham trả lời, Dạ Trường Phong đật đầu lia lịa, cười hi hi nói:”Bạn rất tốt, sớm đã nghe nói Hạ gia chủ trí nhớ tốt, hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền”.Thạch Nham nhíu mày.Hạ Tâm Nghiên liếc hai người một cái, hết cách nhỏ giọng nói:”Các ngươi có thể tránh đi một chút không ? Chờ chúng ta nói chuyện xong lại đến phá đám không được sao?”Suốt chặng đường, Dạ Trường Phong không ngừng lấy nàng và Thạch Nham ra làm trò đùa,

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.