Dark Light

ăn mặc rất là đơn giản, thần niệm quét qua, phát hiện đối phương chỉ có thánh vương hai tầng cảnh tu Leave a comment

, đi theo ta.”Phó Vô Thiên , camera an ninh ngoài trời , đầu ghi hình camera , nhìn bóng tổ phụ chạy trối chết, cười nhạo một tiếng.——oOo——Chương 215: Son phấnNguồn: EbookTruyen.MeMột tháng sauAn Tử Nhiên cùng Phó Vô Thiên lại đi Xương Châu một chuyến, chỉ năm ngày sau đã trở lại, xưởng công binh cùng xưởng của Trịnh gia đều đang xây dựng, An Tử Nhiên vì thế đưa Hà sư phó đến Xương Châu. Về sau Xương Châu sẽ là đại bản doanh của Trịnh gia, Trịnh Quân Kỳ đã quyết định đặt trọng tâm sự nghiệp ở Xương Châu.Khí hậu ở Xương Châu ngoài dự đoán thích hợp cho bông sinh trưởng, tuy kém A Lí Hương nhưng từ các phương diện có thể suy ra, bông ở Xương Châu sẽ không quá kém.Trước mắt, Dệt Tâm xưởng mang hạt giống bông đến với bá tánh Xương Châu, nhưng kỳ thật chỉ có mấy chục người, bảy tám tháng nữa khi bông chín rộ, khi đó khẳng định sẽ làm càng nhiều người hứng khởi trồng bông, đến lúc đó sẽ hấp dẫn thương nhân tới Xương Châu làm xưởng.Thương nhân tề tụ ở Xương Châu chính là lúc Trịnh gia sinh ý cuồn cuộn, nhưng đây chỉ là một nguyên nhân, chân chính là vì tiện cho kế hoạch sau của An Tử Nhiên.“Thẩm thẩm, đây là sổ sách của Trịnh gia ở Xương Châu, sáng nay được gửi tới.” An Tử Nhiên đưa một quyển sổ thật dày cho Trịnh Quân KỳBởi vì Trịnh gia chỉ có nàng quản lý, thân thích không phải không có, nhưng đã lâu lắm không lui tới, họ cũng không biết tin về Trịnh gia ở Quân Tử Thành, lúc trước khi Trịnh Quân Kỳ cùng Phó Dịch thành thân, Trịnh gia cũng không mời thân thích ở Phượng Thành, cho nên sau khi Trịnh Quân Kỳ gả chồng, Trịnh gia vẫn như cũ là nàng quản.Trịnh mẫu cũng không có dị nghị, dù mang cả Trịnh gia làm của hồi môn cho nữ nhi bà cũng cao hứng, Phó Vương phủ có thanh danh tốt, Trịnh gia có thể khởi tử hồi sinh cũng nhờ Phó Vương phủ, huống chi, Phó Vương phủ chưa chắc đã cưới Trịnh Quân Kỳ vì xưởng của Trịnh gia.“Cám ơn.” Trịnh Quân Kỳ tiếp nhận sổ sách, rất tự nhiên nói câu cảm ơn. An Tử Nhiên gật gật đầu không nói gì, tình huống này đã không phải lần đầu tiên.Nàng gả vào Phó Vương phủ đã hai tháng, khoảng thời gian này đã đủ để hiểu sinh hoạt của Phó Vương phủ là thế nào, quy củ không có nhiều, đều là làm theo ý thích, nàng thực thích sinh hoạt thế này.Nàng đã cho rằng gả làm vợ người ta thì phải ở trong phủ giúp chồng dạy con, đây là sinh hoạt của rất nhiều nữ nhân sau khi gả chồng, nàng cũng sớm chuẩn bị tâm lý. Kết quả hoàn toàn trái ngược, lão Vương gia không quy định nàng nhất định phải ở trong phủ, thậm chí để nàng tiếp tục quản lý Trịnh gia.Trịnh Quân Kỳ còn phát hiện phu quân của nàng và An Tử Nhiên còn bận hơn nàng, đặc biệt là An Tử Nhiên, mới gả vào Vương phủ được một ngày, hắn liền như trút được gánh nặng ném việc quản lý tất cả nhưng việc vặt trong Vương phủ cho nàng, tưởng tượng đến hắn lúc ấy thở phào một hơi, nàng lại có chút dở khóc dở cười.Trịnh Quân Kỳ đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, nhìn về phía An Tử Nhiên đang hơi rũ đầu nói chuyện với Phó Vô Thiên: “Đúng rồi, Tử Nhiên, ta có một việc muốn nhờ.”Hai người dừng nói chuyện. Phó Vô Thiên bưng chén trà uống một ngụm, rồi đưa một ly trà khác tới bên miệng Vương phi. An Tử Nhiên cúi đầu uống, sau đó nhìn về phía Trịnh Quân Kỳ.“Chuyện gì vậy?”Thích ứng hai tháng, Trịnh Quân Kỳ mỗi lần thấy họ tú ân ái, luôn có cảm giác sáng mù đôi mắt, nàng rất hâm mộ hai người, nếu phu quân cũng có thể săn sóc lãng mạn giống Vô Thiên thì tốt rồi.“Ta nhớ An gia bán gạo?”An Tử Nhiên gật gật đầu.“Là thế này, ta cần một ít gạo thượng đẳng, không phải vì ăn, cho nên không cần gạo tím và gạo đen, còn muốn một ít ngô.”“Mấy thứ đó, ở Quân Tử Thành hẳn cũng mua được?” An Tử Nhiên nghi hoặc nói.“Có thể mua ở Quân Tử Thành, nhưng ta muốn gạo mới thượng đẳng, hơn nữa số lượng khả năng sẽ nhiều một ít.” Trịnh Quân Kỳ cũng cảm thấy như vậy có điểm phiền toái, nhưng có vài tiệm gạo ở Quân Tử Thành hay trộn nhiều loại gạo với nhau, còn trộn gạo cũ với gạo mới, không thể cam đoan chất lượng, nàng chưa từng tiếp xúc với phương diện này nên lo lắng sẽ làm lỗi.An Tử Nhiên không hỏi nàng muốn làm cái gì, liền nói: “Lát nữa con sẽ viết thư cho Tô quản gia, để ông ấy gửi loại gạo tốt nhất, mỗi loại cần bao nhiêu?”“Tạm thời một loại một trăm cân đi.”Buổi chiề

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.