Dark Light

ba càng lúc càng gần. Về phần sinh tử của Lục Dục ma quân, Vương Lâm cũng chẳng có thời gian mà để Leave a comment

, người phụ nữ này căn bản , camera an ninh ngoài trời , đầu ghi hình camera , là không thể giữ lại.Vinh Phỉ lười nói nhảm nhiều nữa, trực tiếp xoay người đi.Đi tới ngoài cửa, Vinh Phỉ nhỏ giọng nói với Quý Túc đang canh giữ ngoài cửa nói: “Bỏ đói cô ta ba ngày, tôi lại đến.”Lúc Vinh Phỉ tới, Quý Túc đã tìm được mấy chỗ để dao trên người cô ta.Quý Túc báo cáo nói: “Tứ gia, tổng cộng tìm được bảy con dao.”Vinh Phỉ gật đầu, cộng thêm hai cái được tìm trong phòng kia, tổng cộng là chín, cô gái này thật là biết giấu nha.Bị trói ba ngày, lại bị đói ba ngày, lúc Vinh Phỉ đi vào, con mắt của cô sáng rực lên nhìn anh.Vinh Phỉ nhìn ánh mắt sáng như sói kia của cô chằm chằm, môi cong lên, cười nhạo nói: “Làm sao? Mới ba ngày không thấy, đã nhớ tôi đến ánh mắt cũng thành màu xanh luôn rồi sao?”Cô u oán nhìn anh một cái, giọng khô khốc, khàn khàn nói: “Đúng nha, trừ một bữa cơm mà Tứ gia đã thưởng cho tôi, còn những tên đê tiện xấu xa kia ngay cả miếng nước cũng không cho tôi uống.” Giả giọng nũng nịu, đổi lại là người phụ nữ khác, có thể Vinh Phỉ sẽ cho cô ta sắc mặt tốt, nhưng mà, lời này từ miệng người phụ nữ này nói ra, thật đúng là muốn ói mà!Vinh Phỉ nâng cằm lên một chút, tỏ ý Quý Túc hãy mang người ra ngoài.Quý Túc liền ra lệnh tất cả mọi người theo anh ra ngoài, Vinh Phỉ ngồi trên ghế ghỗ, quét mắt nhìn cô một cái: “Nếu đã nhớ ra thuốc giải để ở đâu thì chúng ta có thể đi.”——oOo——Chương 966: Được cái mình muốn (2)Nguồn: EbookTruyen.MeNhóm dịch: Thất Liên Hoa.Ánh mắt cô sáng lên, trong lòng biết cho dù hôm nay Vinh Phỉ để cô đi, cũng nhất định đã có một âm mưu to lớn nào đó. Cô không ngốc, cô mới sẽ không dễ dàng chui đầu vào đâu, không phải muốn thuốc giải, mà là muốn biết người thuê sau lưng cô là ai sao?A…. Tứ gia thân ái, xin lỗi… thuốc giải, không có! Người thuê, cô cũng sẽ không đi gặp.Nhưng mà, rời khỏi nơi này, đây tuyệt đối là nhất định. Mặc kệ bọn họ có âm mưu gì, dù sao cũng phải rời khỏi cái nơi quỷ quái này trước rồi mới nghĩ cách khác.Người ở đây, đều mặt người dạ thú, bỏ đói cô mấy ngày, chỉ cho cô một bữa cơm, cả người cô như muốn hôn mê, soot61 cao không lùi. Không chỉ có môi muốn tét ra, cô cảm giác được ngay cả cổ họng và lá phổi đều phải bốc cháy!Vinh Phỉ hỏi cô: “Chuẩn bị đi xong rồi chưa? Chuẩn bị xong thì cười một cái cho gia xem.”Cô nhẹ nhàng cười với anh: “Vậy thì đi thôi.”Vinh Phỉ nhấn chuông để cho Quý Túc đi vào.Quý túc đi vào, đóng cửa kín lại. Đi tới bên cạnh anh: “Tứ gia —”Vinh Phỉ nói: “Không thể để cô ta chết, mau đi phòng bếp chuẩn bị cơm.”“Dạ! Tứ gia!” Quý Túc xoay người đi ra ngoài, trong tay Vinh Phỉ nắm một cây chích điện đâm vào sau lưng Quý túc “Tư…“.Chỉ nháy mắt Quý Túc đã bị điện giật run rẩy, té lăn trên đất “Ùm…“. Run rẩy không ngừng.Cô nhìn Quý Túc chằm chằm, nhìn anh vẫn luôn run rẩy trên mặt đất. Đây tuyệt đối thật sự là bị điện giật!Vinh Phỉ đây là làm thật? Trời ạ….Vinh Phỉ người đàn ông này, diễn trò thật là trọn vẹn nha —Vinh Phỉ quét nhìn cô: “Đứng ngây người ra đó làm gì? Còn không mau thay quần áo, đi?”Anh đã cầm chìa mở ổ khóa trên tay cô ra. Cô lập tức thay quần áo của Quý Túc. Vinh Phỉ mở cửa đi ra ngoài, ra lệnh đám người đi chỗ khác.Chỉ chốc lát sau, người đều đi hết sạch. Vinh Phỉ mang cô lên xe, lái xe một đường từ khuôn viên biệt thự đi ra.Cô nằm ở ghế ngồi đằng sau, cười nói: “Vinh tứ gia, hôm nay ngài đã cứu mạng của tiểu nữ, tiểu nữ không có gì, chỉ có thể lấy thân báo đáp…. hay là ngài chuộc thân cho Yên La, Yên La mới có thể…. hầu hạ ngài thật tốt nha…”“Đừng diễn trò với tôi nữa! Tôi là đến lấy thuốc giải. Nếu mà cô dám lừa dối tôi, cẩn thận tôi giết chết cô.”Cô hừ lạnh: “Đã đồng ý cho anh, thì đương nhiên sẽ cho anh. Thật là không có chút tế bào hài hước nào!”Cô lục đồ ăn trong xe anh, thật sự là cô đã đói lắm rồi, cũng may trong xe còn có chút nước và trái cây, nếu không, có thể cô sẽ ăn cả cái ghế dựa đang ngồi.Đi tới một nơi đổ xăng vắng vẻ, Vinh Phỉ nói: “Tôi đi đổ xăng, thuận tiện mua chút đồ ăn cho cô. Cô ở trong xe chờ tôi.”“Được, cám ơn.” Cô nhìn anh chằm chằm, ánh mắt rất thuần khiết hiền lành, cười thật lòng: “Cho tới bây giờ cũng chưa từng có ai tốt với tôi như vậy.” Cô cắn môi, đôi mắt đào hoa xi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.