Dark Light

cảnh giới gì cũng do ngươi tự lựa chọn. Mọi người đều biết, nếu Nguyên Anh kỳ đoạt xá thì thân thể Leave a comment

vô cùng lo lắng, suy nghĩ , camera ngoài trời , đầu ghi camera , một hồi rốt cục nghe điện thoại.Một giọng nữ trầm thấp cực kì nghiêm túc vang lên:- Hàn Văn Thanh, đồ ngu xuẩn. Vẻ mặt bối rối của anh đã làm bại lộ thân phận rồi. Nhanh chóng rời khỏi khách sạn Ngọc Long. Người của Cục An Ninh Quốc Gia sẽ tới sau ba phút nữa. Tôi ở dưới lầu, lái một chiếc xe minibus. Nếu không muốn bị bắt thì nhanh xuống đây.Hà Văn Thanh nghe tin người Cục An Ninh Quốc Gia sắp tới bắt thì không dám ngồi yên nữa, vội vàng từ biệt người cùng bàn rồi xuống dưới.“Kít …” một tiếng, một chiếc minibus đỗ trước mặt Hàn Văn Thanh, người điều khiển nghiêng đầu sang chỗ khác quát lên:- Mau lên xe!Đây là tiếng vừa nãy trong điện thoại. Hàn Văn Thanh vội vàng mở cửa xe chui vào. Không đợi y đóng lại cửa xe cẩn thận thì chiếc xe đã vọt đi.Hàn Văn Thanh thở hổn hển không kịp hoàn hồn, Thẩm Băng Thanh đang lái xe nhìn qua kính chiếu hậu, nói:- Nhìn kìa, người của Cục An Ninh Quốc Gia cũng vừa tới, may chúng ta nhanh hơn một bước.Hàn Văn Thanh quay đầu lại nhìn, thấy ba chiếc SUV màu đen dừng ở trước cửa quán rượu khi nãy, rất nhiều người từ trên xe vọt xuống, không nói một lời chạy vào bên trong.- Nguy hiểm thật…Hàn Văn Thanh vỗ ngực một cái, nói:- Đại tỷ, cảm ơn chị. Cấp trên phái chị tới tiếp tôi sao? Chuột đồng giờ thế nào rồi?Thẩm Băng Thanh vẫn mặc quần áo nữ như cũ, hiển nhiên là định diễn kiểu girl lạnh lùng, khác hẳn với Ngọc Quan Âm, âm thanh cũng lạnh lùng: – Đại tỷ? Danh hiệu của tôi là con báo. Chuột đồng còn ngu xuẩn hơn cả cậu, không ngờ bị lộ nhanh như vậy. Vì để bảo toàn bí mật, tôi đã phái người giết hắn rồi.Hàn Văn Thanh kinh ngạc kêu lên, trong lòng bắt đầu bồn chồn. Con báo thần bí này đừng thuận tay giết y luôn nhé.Thẩm Băng Thanh cười lạnh nói:- Cậu yên tâm, cấp trên bảo tôi tới đến đón cậu chứ không phải là tiễn cậu, bằng không giờ cậu đã là một cái xác chết rồi.Hàn Văn Thanh hơi yên lòng, lại nghe Thẩm Băng Thanh nói:- Cậu là tuyến sau mà chuột đồng vừa dựng được không lâu, căn bản không hề có giá trị. Có biết vì sao cấp trên muốn tôi cứu cậu không?Hàn Văn Thanh mờ mịt lắc đầu, Thẩm Băng Thanh nói:- Chuột đồng tự mình giữ một phần văn kiện rất quan trọng. Nếu cậu giúp tổ chức nhanh chóng tìm được phần văn kiện đó rồi cho tiêu hủy, tổ chức sẽ an bài cho cậu và người nhà đến Mỹ. Nếu không được, chắc ngày mai cậu cũng khỏi cần nhìn ánh mặt trời rồi.Hàn Văn Thanh quá sợ hãi, âm thầm kêu khổ, vội hỏi:- Tôi không quen chuột đồng, làm sao biết hắn giấu mấy thứ đó ở đâu?Thẩm Băng Thanh đạp phanh, dừng xe ở ven đường, quay đầu nhìn Hàn Văn Thanh, lạnh lùng nói:- Ý của cậu là muốn tôi giết cậu luôn bây giờ?Hàn Văn Thanh căn bản không biết chuột đồng giấu mấy thứ đó ở đâu, thấy đối phương bức ép, dường như sắp ra tay, y liền quyết định ra tay trước. Dù sao y cũng là cảnh sát, chẳng lẽ còn không đối phó được một phụ nữ? Đáng tiếc y đã tính sai. Thẩm Băng Thanh thường xuyên so tài với Đỗ Long, kinh nghiệm thực chiến cực kỳ phong phú, lại sớm đề phòng. Hàn Văn Thanh vừa giang tay đánh tới, cậu ta đã chém một chưởng vào cổ họng Hàn Văn Thanh. Hàn Văn Thanh bị đánh suýt ngừng hô hấp, hai tay ôm cổ thống khổ kêu lên.Thẩm Băng Thanh cực nhanh rút dao đặt ngang trên cổ Hàn Văn Thanh, lạnh lùng nói:- Lần này coi như dạy cho mày một bài học, còn dám bố láo tao làm thịt mày đấy!Hàn Văn Thanh thật vất vả thở ra, y sợ hãi gật đầu. Thẩm Băng Thanh thu dao về, lạnh lùng quát:- Chuột đồng giấu thứ đó ở đâu?Hàn Văn Thanh khàn khàn nói:- Tôi cũng… Chuột đồng bị bại lộ, chắc chắn nhà và văn phòng hắn đều bị niêm phong.. Tôi biết một chỗ, nếu còn chưa bại lộ,… có lẽ sẽ tìm được chút gì đó…Thẩm Băng Thanh lạnh lùng nói:- Dẫn đường!Dưới sự chỉ đường của Hàn Văn Thanh, xe minibus đã đi vào một khu dân cư. Hàn Văn Thanh chỉ vào một tòa dân cư ở phía ngoài:- Chính là ở đây, tầng 5 phòng số 6. Tôi đã từng tới đây một lần…Thẩm Băng Thanh đỗ xe ở một khu nhà đối diện, quan sát bốn phía. Đúng lúc này ở đầu hành lang có hai người đi ra, một người khoảng bốn năm mươi tuổi, trong ngực ôm một cô gái xinh đẹp chừng hai mươi, hai người không coi ai ra gì hôn nhau thắm thiết, sau đó ngồi lên một chiếc xe màu đen có rèm che.Lúc hai người kia

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.