Dark Light

chỉ là bất đắc dĩ. Cũng là do ác nha đầu Lạc Hà Môn gây phiền toán. Ta đánh không lại nên chỉ có thể Leave a comment

yệt thành, cô chính là không muốn rời khỏi hắn. Hắn không dám nhắc tới Ứ , camera ngoài trời , đầu ghi camera , c Mặc, Tống Ánh Trúc thoạt nhìn rất kiên cường, nhưng đôi khi cô lại yếu đuối hơn so với Tô Tĩnh Văn và Diệp Lăng.- Ánh Trúc, anh hứa với em, anh sẽ nhanh chóng trở về bên em, đem bọn em đi. Sau khi tu vi của chúng ta cao hơn, chúng ta có thể trở lại Lạc Nguyệt thành rồi. Kỳ thực anh cũng rất nhớ nơi đó.Diệp Mặc thanh âm trầm thấp xuống.Hắn tuy rằng nói như vậy, nhưng hắn biết, rất khó để trở lại Lạc Nguyệt thành. Hắn chỉ cần nhìn quảng đường từ Bắc Vọng Châu đi Nam An Châu đã biết khó khăn đến nhường nào rồi. Coi dù hắn tu luyện tới Hóa chân thì làm sao? Truyền Tống Trận cấp chín cũng chỉ có thể chuyên chở ở cự ly Vô Tâm hải thôiLúc trước Truyền Tống Trận từ Tiểu thế giới đến Lạc Nguyệt, Diệp Mặc rất hoài nghi có phải do tu sĩ Tu Chân giới bố trí hay không. Coi dù là tu sĩ Tu Chân giới bố trí, những tu sĩ đó năng lực đúng là phi thường, hắn có thể làm được không?Diệp Lăng đã ở chỗ này, nhưng hắn còn có một người em trai là Diệp Tử Phong ở bên đó nữa. Diệp Lăng tuy rằng chưa từng nói qua, thế nhưng Diệp Mặc cảm thấy cô rất nhớ người anh hai đó, chỉ là không muốn nói ra mà thôi.Giờ khắc này hắn thậm chí nhớ tới Vân Băng, cô giáo lạnh lùng kiều diễm, hiện tại không biết thế nào rồi? Còn có Văn Đông, lý tưởng của nàng thực hiện được chưa? Căn nhà ở Ninh Hải có còn hay không? Bọn người Hứa Bình như thế nào rồi?Cái tên Đông Phương Vượng kia có thể biến thành con thiêu thân hay không? Hoàng Ức Niên hẳn là có thể ngăn chặn được gã chứ?Còn có Tăng Chấn Hiệp, Hàn Tại Tân, Tiêu Lôi, chị Nhan, Du Nhị Hổ, Úc Diệu Đồng, Thi Tu…Vô số khuôn mặt quen thuộc chậm rãi hiện ra trong đầu Diệp Mặc, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác có chút thương cảm, bao nhiêu năm nữa hắn mới có thể trở lại Lạc Nguyệt thành, trở lại Ninh Hải, chỉ là những năm sau, bọn họ có còn tồn tại nữa hay không?Người cuối cùng đọng lại trong đầu hắn dĩ nhiên là một người thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, đó là Lạc Huyên. Diệp Mặc giờ mới phát hiện, hắn tuy rằng vẫn không nhớ thương người con gái này, thế nhưng hình bóng của nàng lại nằm trong đầu hắn.Cô là người cùng hắn nhảy từ tầng mười hai xuống, có thể khiến Diệp Mặc nhớ kỹ nàng đó chính là một câu nói của nàng- Em chỉ không muốn anh Diệp lại thất vọng một lần nữa mà thôi.Chỉ như vậy không hơn?- Có thể mình đã nợ cô ấyDiệp Mặc thì thào tự nói một câu.Hắn nói hắn nợ Lạc Huyên không phải là quá khoa trương, hắn có được thế giới Trang vàng cũng là nhờ Lạc Huyên mới có được nó. Nếu như không có Lạc Huyên, hắn không có khả năng có thế giới Trang vàng. Hơn nữa ba tờ giấy vàng tạo nên thế giới Trang vàng là do Lạc Huyên cho hắn hai tờ.Cô thậm chí lừa gạt hai sư tỷ tình như chị em, phần tình cảm này, tuy rằng lúc đó hắn và Lạc Huyên hai người đều không cảm thấy, thế nhưng hiện tại Diệp Mặc rõ ràng cảm nhận được.Lúc trước khi Lạc Huyên mất tích tại Song Thạch Nhai, hắn đã đi tìm nhiều lần, thế nhưng vẫn không tìm được.Thế giới Trang vàng rất có tác dụng đối với hắn. Nếu như không có thế giới Trang vàng, hắn không biết đã chết bao nhiêu lần rồi. Nếu như không có thế giới Trang vàng, hắn không có ‘Tam sinh quyết’, cũng không có khả năng đi tới ngày hôm nay. Có thể nói hắn có ngày hôm nay có liên quan tới tấm chân tình của Lạc Huyên lúc trước.Mà ngay cả thi thể Lạc Huyên hắn cũng không tìm được, Diệp Mặc thở dài một tiếng, tâm tình nhớ đến Lạc Huyên.Cảm nhận được sự trầm mặc và cô đơn của Diệp Mặc, Tống Ánh Trúc ôm chặt Diệp Mặc, ôm lấy cánh tay hắn rồi thấp giọng nói rằng:- Anh đang lo lắng chuyện gì sao?Nghĩ đến việc sắp rời xa nhau, Diệp Mặc bỗng nhiên giãn lông mày, đem toàn bộ tâm tư phiền muộn để qua một bên, kéo Tống Ánh Trúc nói rằng:- Ánh Trúc, em yên tâm, anh nhất định sẽ nhanh chóng mang bọn em cùng đi. Em ở chỗ này tu luyện cho tốt, đừng lo lắng cho anh.Đây đã là lần thứ ba hắn nói câu này với Tống Ánh Trúc rồi, Diệp Mặc quyết tâm, hắn nhất định phải thành lập một nơi thuộc về chính mình, sau đó đem những người mình yêu thương ở cùng một chỗ, không bao giờ bôn ba đây đó, không bao giờ phiêu lưu nữa.- Vâng, em tin anh.Tống Ánh Trúc cũng vứt bỏ vẻ u sầu, cô muốn Diệp Mặc lúc rời đi cũng vui vẻ.- Ánh Trúc, anh phải đi rồi, k

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.