Dark Light

cùng thậm chí lộ ra vẻ cầu xin tha thứ. Vương Lâm cầm lấy ma đầu đi ra khỏi thạch thất. Sau khi đả tọa Leave a comment

xuống được, trừ phi là đã , camera ngoài trời , đầu ghi camera , nhận chủ rồi, thế nhưng, điều này … làm sao có thể?Nói xong Lục Vô Hổ thậm chí còn quan sát Diệp Mặc từ trên xuống dưới một phen, khiến Diệp Mặc âm thầm kinh hãi, chẳng lẽ lão già này đã nhìn ra được. Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một viêc, chẳng lẽ ‘Khổ Trúc’ đã nhận hắn làm chủ cho nên hắn mới có thể đào nó lên?Không đợi Lục Vô Hổ nói, Diệp Mặc liền chủ động nói trước:- Lá cây ‘Khổ Trúc’ này là tôi nhặt được ở bên trong Vẫn Chân cấm địa, ở đó là một dãy núi lớn màu đen, đâu đâu trên núi cũng là lôi điện màu đen, người thường căn bản là không thể đi lên. Tôi cũng chỉ là đi qua chân núi, ở một chỗ cách đó khá xa nhặt được chiếc lá này. Lúc đó tôi thấy chiếc lá này rất thân thiết, vì thế liền cầm đi, sau này khi tu luyện lại thấy nếu cầm theo chiếc lá này cũng sẽ rất thoải mái, hóa ra đây là lá ‘Khổ Trúc’ à.Diệp Mặc làm ra bộ dạng chợt bừng tỉnh đại ngộ.Lục Vô Hổ nghe xong Diệp Mặc nói, liền thì thào:- Không ngờ là ở Vẫn Chân cấm địa, không ngờ thật sự có Thế giới sơn, như vậy cũng có nghĩa là thực sự có ‘Khổ Trúc’…Nói đến đây Lục Vô Hổ không nói tiếp nữa, mà nắm chặt lấy chiếc lá ‘Khổ Trúc’, nhìn Diệp Mặc nói:- Cậu không nhận ra điều này cũng rất bình thường, thứ này là đồ thượng cổ, tuy rằng đối với người tu luyện có chút chỗ tốt, thế nhưng chỗ tốt cũng có hạn, mà thứ này chủ yếu là dùng để luyện khí. Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, vận khí của tiểu tử cậu cũng thật là nghịch thiên mà, không ngờ ngay cả lá ‘Khổ Trúc’ cũng có thể gặp được, lão già này đã đi qua Vẫn Chân Điện vài lần rồi, sao mà ngay cả cái bóng của ‘Khổ Trúc’ cũng không gặp được. Ba mươi năm nữa, chờ ba mươi năm sau…Trong lòng Diệp Mặc âm thầm khinh bỉ Lục Vô Hổ, dám nói ‘Khổ Trúc’ không có nhiều tác dụng đối với tu luyện, lão già này hiển nhiên là đang muốn lấy chiếc lá này đây. Bất quá hắn cũng hiểu rõ Lục Vô Hổ nói nói ba mươi năm sau là có ý gì, khẳng định là lão sẽ tìm người đi Vẫn Chân cấm địa tìm kiếm ‘Khổ Trúc’. Thế nhưng phải xin lỗi lão rồi, ‘Khổ Trúc’ hiện tại đã là tài sản cá nhân của anh rồi, đang ở cùng với ‘Linh mạch Dược Vương’ trong Thế giới trang vàng rồi. Hơn nữa, coi như là đem ‘Khổ Trúc’ cho lão, lão có thể nuôi dưỡng nó được sao? Đừng tưởng lão là một Tông sư luyện khí là tốt, lão có được ‘Linh mạch Dược Vương’ sao? Có Thế giới trang vàng sao?- Chuyện này, có thể cùng cậu thương lượng một chút không, cái lá ‘Khổ Trúc’ này là một tài liệu luyện khí rất tốt, ta lại là một tông sư luyện khí, hay là…Lục Vô Hổ còn chưa dứt lời, Diệp Mặc liền kinh ngạc nhìn lão:- Tiền bối, ngài không phải là muốn đánh chủ ý lên cái kỳ bảo tu luyện này của vãn bối chứ, vừa rồi tôi đã trả lại ân tình cho ngài rồi.Lục Vô Hổ có chút xấu hổ, lão thật sự là không thể mặt dày mà cướp giật được, nhưng muốn lão buông tha cho lá ‘Khổ Trúc’ đã tới tay, vậy thì quả thật là cắt thịt lão đi còn hơn.- Hay là ta sẽ giúp cậu có tên trong danh sách tỷ võ của Huyền Băng Phái, không, cậu không cần phải đi tỷ võ, ta trực tiếp đem cái bản mặt già nua này đến gặp tông chủ của Vô Cực Tông xin y đem cô bé kia gả cho cậu làm tiểu thiếp cũng không có vấn đề gì. (DG: >”< thế mà thằng này không đồng ý)Lục Vô Hổ vỗ bình bịch vào ngực mình mà cam đoan.Diệp Mặc trong lòng buồn cười, hắn cố bày ra bộ dạng đau thương mà cắn răng nói:- Nếu đã là bảo bối dùng để luyện khí, vậy tôi tặng cho ngài….- Đa tạ, đa tạ Diệp Đan Vương, không, đa tạ người anh em, sau này chúng ta chính là anh em rồi.Lục Vô Hổ hưng phấn vô cùng, nhanh chóng lấy ra một hộp ngọc, cẩn thận cất lá 'Khổ Trúc' vào.- Khoan đã…Diệp Mặc đưa tay ngăn cản Lục Vô Hổ, thấy Lục Vô Hổ có chút lo lắng, Diệp Mặc liền nói nhanh:- Tuy rằng lá 'Khổ Trúc' là đồ tốt nhất của tôi, đưa cho Lục tiền bối cũng là cam tâm tình nguyện…- Không, sau này gọi ta là Lục lão ca, giữa chúng ta không cần câu nệ, đừng gọi quá xa lạ.Lục Vô Hổ vội vã cười nói.Trong lòng Diệp Mặc càng khinh bỉ, lúc mới gặp sao lão không bảo ta gọi là Lục lão ca đi? Hiện tại đồ đã tới tay rồi là lập tức trở thành Lục lão ca. Thế nhưng Diệp Mặc cũng không có khách khí, Lục Vô Hổ này vốn là người không chịu thiệt bao giờ, hắn liền ha hả cười nói:- Đã như vậy, tôi sẽ không khách kh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.