Dark Light

đất, lại mở tay thả ra Nguyên thần của Hứa Lập Quốc. Hứa Lập Quốc lo lắng, thở dài nói: “Đạo hữu, Leave a comment

với họ cũng được riêng ch , camera ngoài trời , đầu ghi camera , iếc thuyền này thôi cũng đã đủ rồi, tôi nghĩ một khi anh có thể phát hiện ra hạm đội của Mỹ, thì nhất định bọn họ cũng sẽ phát hiện ra chiếc thuyền này.-Đúng vậy, tôi cũng nghĩ như vậy, sao lại phải khống chế Sean, anh ở đây thì sao hắn dám làm loạn.Edern ngạc nhiên hỏi.Diệp Mặc lắc đầu nói:-Không, tôi sẽ dẫn vợ tôi rời khỏi đây ngay bây giờ, tôi ghét nhất là đám hải quân của Mỹ, tạm biệt nhé.-Nhưng, anh lái thuyền này đi rồi, lẽ nào tôi phải ngồi ở thuyền cứu nạn?Edern lập tức mang bộ mặt cầu xin, anh ta bị Diệp Mặc đuổi nhiều lần rồi, nên tưởng rằng lần này Diệp Mặc lại đuổi anh ta đi nữa.Diệp Mặc cười vỗ vai Edern nói:-Đương nhiên là không, lần này tôi sẽ ngồi thuyền cứu hộ, anh thì không cần, anh tiếp tục lái thuyền về phía đội tuần tra của Mỹ đi, và nhớ khống chế Sean nhé.-A… Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.mEdern nghĩ là Diệp Mặc nói đùa, nhưng trên mặt Diệp Mặc không có bất cứ “dấu hiệu” gì là nói đùa cả. Edern nuốt nước bọt nói:-Chẳng lẽ lời anh nói là thật?Diệp Mặc đẩy Edern ra:-Mau đi đi, tôi đương nhiên là nói thật rồi.Edern vẫn còn đang rất băn khoăn, nhưng vẫn đi khống chế Sean, đúng lúc này phát hiện ra Diệp Mặc đã dẫn vợ hắn đi mất rồi, cả con chim đó cũng đi luôn rồi, tất cả đang ngồi trên một chiếc bè nhỏ.Edern chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện Diệp Mặc lấy chiếc bè đó ở đâu ra, anh ta đứng nhìn chiếc bè bơi đi càng ngày càng xa hét lên:-Anh đi như vậy nguy hiểm lắm, tôi sẽ lập tức lái thuyền đến, chúng ta đổi thuyền đi.Nhưng lúc anh ta nói xong mới phát hiện ra rằng không ngờ tốc độ của chiếc bè này lại nhanh đến thế, cách con thuyền của anh ta càng ngày càng xa. Cuối cùng chỉ còn lại là một chấm đen.-Tôi còn chưa biết tên anh là gì?Edern thất thần lẩm bẩm.Nhưng đến bóng của chiếc bè cũng không nhìn thấy đâu nữa rồi, tất cả đã biến mất không để lại dấu vết gì.-Anh ta giống như thiên sứ mà Thượng Đế phái đến vậy, giống như là phái đến để cứu mình vậy…Edern lẩm bẩm một mình, sau đó mới vội vàng chạy đến mũi thuyền hướng về phía Diệp Mặc biến mất làm dấu chữ thập.Ninh Khinh Tuyết mặc dù không biết tại sao Diệp Mặc lại phải rời đi, nhưng cô cũng không hỏi gì, đối với cô mà nói, chỉ cần được ở bên cạnh Diệp Mặc là tốt rồi, nhưng chuyện khác đều không quan trọng.Diệp Mặc ôm Ninh Khinh Tuyết-Chúng ta không cần đến chiếc bè này nữa, đi thôi.Ninh Khinh Tuyết thấy Diệp Mặc ôm cô, cơ thể cô dường như lập tức mềm ra, lúc này cô thật sự tin rằng cô đang được ở cùng Diệp Mặc, những chuyện này không phải là mơ, có lẽ Diệp Mặc muốn dẫn cô lên bè vì muốn ở một mình với cô, nhưng cho dù Diệp Mặc có dẫn cô phiêu bạt trên biển, chỉ cần có thể ở bên cạnh hắn thì cô cũng không hề bận tâm.Cô rất sung sướng, sung sướng vì thực sự có thể ở bên cạnh Diệp Mặc rồi. Ở trước mặt Diệp Mặc cô không còn kiêu ngạo nữa, nếu có chỉ là sự lưu luyến không muốn rời xa, lúc này, bất chợt cô nghĩ đến hai người thổ dân một nam một nữ trên đảo Lưu Hoàng, đột nhiên người cô nóng bừng, chứ không để ý đến câu nói của Diệp Mặc.Diệp Mặc một tay ôm cô, một tay ôm Ngân Tử, bay thẳng lên không trung.Ngân Tử thấy Diệp Mặc có thể bay lên, lập tức bay lên vai của Diệp Mặc, hót lên một tiếng trong trẻo.Ninh Khinh Tuyết bị tiếng hót này làm cho bừng tỉnh, cô cúi đầu thì thấy mình đã nằm trong lòng Diệp Mặc, đứng trên một thanh kiếm cực lớn, không ngờ thanh kiếm này lại còn có thể bay được, hơn nữa tốc độ cũng vô cùng khủng khiếp.-A…Ninh Khinh Tuyết kêu lên theo bản năng, cảm giác nóng bỏng vừa xuất hiện đã biến mất, lẽ nào bản thân mình thực sự đang nằm mơ? Không thì sao có thể bay được như thế này? Nếu như là nằm mơ thì mong rằng đừng bao giờ tỉnh lại.Diệp Mặc cảm thấy Ninh Khinh Tuyết đang run rẩy, hắn dùng tay đang ôm Ninh Khinh Tuyết truyền cho cô một ít chân khí, chậm rãi nói:-Khinh Tuyết, em không cần phải lo lắng, anh đã luyện đến trung kỳ rồi, lại có cơ duyên luyện được cách khống chế phi kiếm, nên mới có thể bay lên được, cho nên em không cần phải sợ.Ninh Khinh Tuyết nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, khuôn mặt lộ ra niềm vui sướng bất ngờ-Anh nói đây không phải là nằm mơ, mà đây là sự thật sao?Diệp Mặc vuốt ve mái t

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.