Dark Light

khỏi Hỏa Phần Quốc sẽ đem bản mệnh tinh huyết trả lại cho ngươi.” Nói xong, hắn lại nhìn về phía Leave a comment

y người bảo vệ Lâm Nhã Hân , camera ngoài trời , đầu ghi camera , . Hạ Hồng Quân sau khi nghe chuyện rốt cuộc là như thế nào, liền vỗ ngực đồng ý bảo đảm sự an toàn của Lâm Nhã Hân, tuyệt đối không để xảy ra bất kì bất trắc nào.Có sự bảo đảm của Hạ Hồng Quân, lúc này Đỗ Long mới bắt đầu yên tâm. Hắn bỏ điện thoại xuống, gắp lên một miếng bánh gạo rồi cho vào trong miệng và bắt đầu nhai. Đúng vào lúc này, từ xa hắn nhìn thấy Kỷ Quân San đang đi về chỗ của hắn.*****- Sao lại bị thương rồi…? Kỷ Quân San sờ vào vết sẹo trên đùi Đỗ Long mà hỏi một cách trách cứ. Hai người họ bây giờ nằm trên giường lớn trong khách sạn, sau một hồi cảm xúc mãnh liệt, Kỷ Quân San mới phát hiện trên đùi Đỗ Long vẫn chưa rơi vảy của vết thương, Đỗ Long nói:- Vì cứu một đồng nghiệp, không sao cả, sẹo sẽ nhanh mất thôi.- Cái gì? Đây là viên đạn bay sượt qua sao? Kỷ Quân San sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch, Đỗ Long vội an ủi, nói:- Không phải anh đã ổn rồi sao? Bản lĩnh của anh không phải em không biết. Lúc đó đồng nghiệp của anh bị bắt cóc, anh bất đắc dĩ một đấu lại bảy, anh tấn công từng tên, chỉ mấy phát đã giải quyết xong việc. Nếu không phải vì cứu đồng nghiệp, bọn Sơn Tinh vốn không thể làm hại anh dù là một sợi lông tơ.- Sơn Tinh? Kỷ Quân San sợ hãi la lên, Sơn Tinh là nhân vật lớn ở gần biên giới nam bộ tỉnh Thiên Nam, rất nhiều người đã nghe nói qua uy danh tàn khốc của gã.Đỗ Long nói một cách đĩnh đạc:- Sơn Tinh cũng không có gì ghê gớm, trong chốc lát bị anh đánh cho tàn phế. Nếu không phải anh vội lên trực thăng đưa bọn họ về bệnh viện nhân dân của thành phố Thụy Bảo để cứu, thì bảy tên trong nhóm Sơn Tinh đã bị ném mạng rác rưởi của chúng lên trên núi hoang rồi.Kỷ Quân San nói một cách ưu sầu:- Đỗ Long, anh sao lúc nào cũng đi chọc ghẹo những kẻ không thể chọc ghẹo như thế? Anh biết kẻ đứng sau lưng SơnTinh là trùm buôn thuốc phiên Myanma không?Đỗ Long cười ha hả, nói:- Tất nhiên anh biết chuỵên của Sơn Tinh, anh có một lần giằng co với trùm ma túy của Myan ma là Cát Quân. Em yên tâm, Cát Quân đã bị anh đánh đến nỗi sợ rồi, gã ta tạm thời sẽ không dám chơi với anh nữa.Đỗ Long chỉ dùng giọng điệu nói giỡn để nói, bởi vậy Kỷ Quân San vốn biết được lời của Đỗ Long rốt cuộc là thật hay là giả, cô ấy thở nhẹ, nói:- Đỗ Long, em thật sự rất lo cho anh…Đỗ Long cũng thở dài nói:- Nhưng anh là cảnh sát mà…Đỗ Long và Kỷ Quân San trong khách sạn chơi đến khi đói, lúc này mới nắm tay khời khỏi khách sạn. Bọn họ giống như một cặp tình nhân bình thường đi lang thang trên phố trong thành phố Thụy Bảo, Kỷ Quân San biết chỗ nào có đồ ăn ngon và dẫn Đỗ Long đi ăn.Trên khúc đường cuối của một con phố song song với khu buôn bán ở vùng biên giới, là bến xe khách bộn bề. Tuy đã là buổi tối nhưng nơi này người qua người lại vô cùng náo nhiệt, rất nhiều xe từ bên ngoài chạy vào bến, hành khách đi ra liền đi thẳng tìm thức ăn ở chỗ gần bến xe khách. Vì thế những quầy hàng bán món ăn bình dân cũng rất nhiều.-Bình thường em chưa bao giờ đến đây vào buổi tối. Bởi vì nghe nói buổi tối ở đây rất lộn xộn. Kỷ Quân San nói với Đỗ Long. Khi nói, dầu trong miệng cô ấy nhai chảy ra từ khóe miệng.-Biết lộn xộn mà còn đến nơi này ăn? Bụi nơi đây lại to, không bằng đến một con đường nào đó gần đồn cảnh sát để ăn.Đỗ Long nửa thật nửa giả cười nói:- Nếu là anh gặp chuyện bất bình anh chắc sẽ không kìm nổi ra tay, há chẳng phải là rước lấy phiền phức rồi? Kỷ Quân San do dự một chút, rồi nói:- Hai tuần trước em nghe nói nơi này có cô gái bị một đám người đua xe cưỡng ép bắt lấy rồi đưa đi, mấy ngày sau mới trốn ra được. Cô ấy đi báo án, đồn công an không ngờ lại không chịu lập án, sau này người con gái đó nhảy xuống sông Mạnh Mậu…Đỗ Long cười nói:- Một mình em dẫn anh ra đây, anh đã biết có vấn đề, vậy em hy vọng anh sẽ điều tra chuyện này, để giai oan cho cô gái đó? Em phải biết là đồn công an không dám lập án, chứng minh đám người đó có người đứng sau, nếu chuyện này anh nhúng tay vào, chắc chắn sẽ đắc tội người ta.Kỷ Quân San cúi đầu nói:- Em biết, trong lòng em cũng rất mâu thuẫn, nhưng giống như anh nói, anh là cảnh sát… Nếu những chuyện này không có người quản, sớm hay muộn có một ngày xảy ra trên nhiều người hơn.Đỗ Long cười nói:- Anh hiể

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.