Dark Light

“Náo nhiệt quá.” Đoan Mộc Cực cười khà khà nói: “Lục Dục ma quân! Nghìn năm không gặp, tu vi của Leave a comment

——oOo——Chương 200: , camera an ninh ngoài trời , đầu ghi hình camera , Tình tốNguồn: EbookTruyen.MePhó Dịch giúp Trịnh Quân Kỳ tìm cửa hàng ở chếch đối diện tiệm vải Vô Vi. Đối phương nghe hắn nói muốn mua nên thực sảng khoái cho một cái giá ưu đãi.Nhưng bởi vì vị trí quá đẹp nên giá ưu đãi cũng không thấp. Trịnh Quân Kỳ khi biết giá tiền kia thì đau lưng một hồi lâu, cơ hồ tương đương với thu nhập nửa năm của Trịnh gia. Cũng may vải bông rất đắt khách, không đến hai tháng hẳn là có thể thu hồi phí tổn.Trịnh Quân Kỳ rất coi trọng tiệm vải nên mỗi ngày đều sẽ tự mình qua chuẩn bị.Phó Dịch đứng ở cửa tiệm vải Vô Vi nhìn ra là có thể thấy thân ảnh Trịnh Quân Kỳ bận rộn đi lại, không khỏi mỉm cười, nhắc nhở chưởng quầy một tiếng rồi đi qua. (Himeko: Tui dám thề ông này cố ý mua cho Quân Kỳ cửa hàng ở đối diện, để ổng ngày ngày được ngắm.)Chưởng quầy nhìn theo bóng hắn, cảm thấy Phó tiên sinh gần đây có chuyện vui, quay đầu thì thấy tiểu nhị cười gian, cười mắng một câu, “Nhìn cái gì, còn không mau làm việc!”Tiểu nhị không bị dọa, lại dán vào, “Chưởng quầy, Phó tiên sinh mấy tháng này thường xuyên chạy đi thăm Trịnh gia Đại tiểu thư, có phải coi trọng Trịnh gia Đại tiểu thư hay không?”“Chuyện của chủ tử sự tình há là hạ nhân chúng ta có thể nghị luận, đi làm chuyện của ngươi.” Chưởng quầy nói nghiêm khắc nhưng trên mặt lại mang theo ý cười.Tiểu nhị ăn chắc chưởng quầy cũng có ý nghĩ giống hắn, nói thầm: “Tiểu nhân cảm thấy hai người thoạt nhìn rất xứng đôi, nhưng tuổi hình như chênh lệch quá nhiều, bằng không tuyệt đối là đoạn nhân duyên không tồi, không biết Trịnh gia Đại tiểu thư nghĩ như thế nào, nàng kỳ thật còn rất trẻ, cũng không biết nàng có thấy được Phó tiên sinh của chúng ta không.”Chưởng quầy dở khóc dở cười, thuận miệng suy đoán lại bị hắn nói trúng thất thất bát bát. Tuổi chỉ sợ cũng là vấn đề duy nhất ngăn giữa Phó tiên sinh cùng Trịnh cô nương. Còn lưỡng tình tương duyệt, đây không phải là vấn đề.Hắn cũng coi như người từng trải, nhìn ra được hai người đều có hảo cảm với đối phương, chỉ là không biết vì cái gì, tựa hồ không ai chủ động vượt qua ngăn cách kia. Vấn đề này người khác không giúp được, chỉ có chính họ tự ngộ ra.Bên kiaTình hình buôn bán vải bông thuận lợi hơn Trịnh Quân Kỳ tưởng tượng, hàng vừa bày ra, một buổi sáng đã bán hết.Trịnh Quân Kỳ vui sướng, đồng thời cảm thấy không thể bán buổi sáng rồi đóng cửa buổi chiều, hơn nữa chỉ có một mặt hàng thì có chút đơn điệu, quyết định mua thêm tơ lụa bán thử, số lượng không quá nhiều. Tơ lụa sang quý, nàng lo lắng tiểu nhị chân tay vụng về nên tự mình qua xem xét.“Phó tiên sinh!” Tiểu nhị đang bận đến xoay quanh thoáng thấy Phó Dịch đi vào, bởi vì hắn đã tới rất nhiều lần nên cũng quen biết, lập tức gọi ra tên.Trịnh Quân Kỳ xoay người nhìn, quả nhiên là Phó Dịch, lập tức đi tới, kinh hỉ nói: “Phó đại ca sao lại tới đây?”“Nghe nói tiệm vải nhập vào tơ lụa, cho nên lại đây nhìn xem.” Phó Dịch cười nói.“Đúng rồi, Phó đại ca là người thạo nghề, lại đây giúp ta nhìn xem nên bài trí thế nào. Còn có, mua bán tơ lụa thì nên chú ý cái gì.” Trịnh Quân Kỳ như đi trong sa mạc gặp ốc đảo, vội vàng kéo hắn vào.Trong cửa hàng bày đầy các loại tơ lụa, vì là lần đầu kinh doanh tơ lụa nên có chút không quen, Trịnh Quân Kỳ cũng đã định mời Phó Dịch sang rồi cho ý kiến, còn chưa mở miệng, hắn đã tự mình tới.Phó Dịch đánh giá bốn phía, trước khi mua hắn cũng đã xem qua, dù là mùa mưa thì cửa hàng cũng không quá mức ẩm ướt, chỉ cần chú ý một chút là được.“Vấn đề không lớn, chỉ cần chú ý độ ẩm.”Trịnh Quân Kỳ gật gật đầu, nhất nhất ghi nhớ, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, liền hỏi: “Ta nghe nói còn phải phòng côn trùng, có biện pháp gì không?”“Cái này dễ, để lát nữa ta mang chút linh hương thảo sang.”“Linh hương thảo?”“Linh hương thảo có mùi đặc trưng, có thể đuổi côn trùng. Rất nhiều Tàng Thư Các cũng dùng linh hương thảo để bảo tồn thư tịch, có thể áp dụng với tơ lụa. Rất nhiều hiệu thuốc đều có bán, không hiếm lạ gì, tiệm vải Vô Vi cũng vừa mua thêm.”Nghe thế, Trịnh Quân Kỳ đột nhiên có chút ngượng ngùng, “Phó đại ca, cái này……”“Ân?” Phó Dịch quay đầu nhìn nàng.Trịnh Quân Kỳ nghĩ nghĩ, vẫn không nói ra, “Vậy cám ơn Phó đại ca.”Phó Dịch trong mắt hi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.