Dark Light

phiền toái, chẳng bằng bỏ chút ít mua một cái thân thể của Thi Âm Tông an tâm khôi phục, tránh lo lắng Leave a comment

với phế khu cung điện. Lao , camera ngoài trời , đầu ghi camera , phòng có thể dùng cũng không hề nhiều, ước chừng có năm sáu nhà giam tường đá. Trong nhà giam có một số người, không nhìn rõ khuôn mặt cho nên không biết Blanchett ở chỗ nào.Tâm niệm Trần Duệ vừa động, trong tay có thêm một đạo cụ chiếu sáng bằng ma pháp.Ánh sáng đột nhiên xuất hiện khiến cho đám người trong nhà giam đều bị dọa nhảy dựng lên. Đôi mắt nhất thời không thể thích ứng với ánh sáng mạnh nên đồng loạt đóng lại. Đợi đến khi họ chầm chậm mở mắt ra thì đã nhìn thấy trong nhà giam sáng đèn có một “thú nhân”.Tay “thú nhân” này cầm một đạo cụ phát sáng, hắn đang lại gần lồng giam rồi chiếu vào đó dường như đang tìm người. Một số người nhát gan suy đoán rằng có lẽ hắn đang tìm người để kéo ra ngoài xử tử. Họ dồn dập cúi thấp đầu, không dám thở mạnh một hơi.”Blanchett?” Điều khiến đám tù phạm thấy bất ngờ là tên “thú nhân” này không ngờ lại dùng ngôn ngữ thông dụng của đại lục, hơn nữa còn nói rất trơn tru, chứ không lơ lớ như mấy thú nhân bình thường.Trần Duệ dùng thanh âm của “Richard” liên tục kêu lên mấy lần nhưng không có ai đáp lại. Hắn đang cảm thấy rất lạ thì đột nhiên ngừng bước trước một nhà giam rồi đưa đạo cụ chiếu sáng lại gần.Bởi vì hắn nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Không, phải là hai khuôn mặt mới đúng.”Lucio! Ena!”Cái tên này vừa mới thốt ra, một nam một nữ kia đồng thời chấn động. Nam tử dường như nghĩ tới cái gì liền ngẩng đầu lên thật mạnh. Hắn bước tới gần song sắt tù giam, cất tiếng hỏi có chút không xác định: “Chủ nhân?”Trần Duệ gật đầu. Không ngờ ở đây không tìm được Blanchett mà lại thấy được tên người hầu Lucio ngày trước của mình và “hồng nha tri kỷ” của Samuel – Ena!Lucio hồi trước giả chết xong đã từng thay đổi dung mạo nhưng tên này đã ở bên Trần Duệ một thời gian cho nên chỉ cần liếc mắt một cái là hắn đã nhận ra.Chủ nhân? Một thú nhân?Xưng hô của Lucio khiến cho cả đám người cả kinh. Ena chậm rãi đứng lên, trong con mắt hiện lên vẻ khó mà tin nổi.——oOo——Chương 801: BeamonNguồn: EbookTruyen.MeTrần Duệ hỏi: “Tại sao hai người lại ở chỗ này?””Thực sự là chủ nhân!” Thanh âm Lucio tràn đầy sự vui mừng. Sau khi bị những thú nhân này bắt giữ, hắn đã nghĩ mình phải chết chắc rồi, ai ngờ khi đi đến con đường cùng thế này lại còn có thể gặp được chủ nhân cường đại của mình!Ena trả lời vấn đề của Trần Duệ: “Hôm qua ta suất lĩnh thương đội vận chuyển một nhóm rượu tới bộ lạc Lôi Bạo để chuẩn bị giao dịch. Ai mà ngờ đám thú nhân kia đột nhiên trở mặt, cướp đoạt toàn bộ hàng hóa của chúng ta, sau đó giam chúng ta ở chỗ này.”Trần Duệ nhớ lúc đầu Ena từng nói phụ thân mình là một thương nhân đã bệnh mất. Do hoàn cảnh sinh hoạt bức bách cho nên nàng mới đi làm một dong binh, không có cơ hội nối nghiệp cha. Đến sau này, Trần Duệ mang theo Ena tới đảo Bạo Phong, cứu thoát Samuel và Joanna, nàng đã từ biệt rời đi. Không ngờ bây giờ Ena đã thực sự trở thành một thương nhân lại còn là một thương nhân chuyên buôn bán ở Ngạc Mộng chi nguyên nguy hiểm này.”Hai người có nhìn thấy thiếu nữ tinh linh nào tên là Blanchett không?” Trần Duệ lên tiếng hỏi rồi đưa mắt đánh giá tình huống chung quanh nhà giam. Những nhà giam này xây bằng đá, dường như không cảm thấy có chút gì liên quan tới ma pháp trận cả.Ena và Lucio quay ra nhìn nhau một cái rồi cùng lắc đầu. Lúc này, một tên tù nhân lại mở miệng nói: “Ta biết bán tinh linh kia!”Trần Duệ đưa mắt nhìn quá. Đây là một tên mập tai to mặt lớn.”Ta có thể nói cho ngươi nhưng ngươi phải cứu ta ra ngoài. Đợi cho tới khi đến nơi an toàn, ta tất nhiên sẽ nói cho ngươi hay!”Những người hơi thông minh một chút đều nhìn ra, “thú nhân” này là do nhân loại cải trang. Đây tuyệt đối là cơ hội sống còn hiếm hoi, cũng là cơ hội sống còn duy nhất của bọn họ.Trần Duệ nhíu mày: “Hiện tại ngươi nói ngay cho ta biết, ta sẽ tìm cách cứu các ngươi ra ngoài.””Không được! Ngươi phải cứu ta trước!” Mập mạp cắn chặt lấy điệu kiện, không chịu buông tha, hơn nữa còn nhấn mạnh là “ta” chứ không phải “chúng ta”.Lời này vừa ra khỏi miệng, không ít người đều kêu lên: “Ta cũng biết! Cứu ta trước!””Câm miệng!” Trần Duệ chỉ sợ làm kinh động tới thủ vệ ở bên ngoài. Một khí thế vô hình khuếch tá

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.