Dark Light

phù của sư đệ hắn sẽ sáng lên, dựa theo phân phó của hắn mà sư đệ hắn sẽ đem ngọc phù giao cho sư Leave a comment

y liền kinh hãi há hốc miệ , camera ngoài trời , đầu ghi camera , ng. Mình vẫn làm rất tốt, hơn nữa thái độ của cô đối với Đông Phương Vượng vẫn trước sau như một. Sao Đông Phương Vượng có thể nhận ra được?Diệp Mặc lại không có để ý tới An Chỉ Kỳ, nói thẳng:- Tuy rằng tôi không biết vì sao Đông Phương Vượng không giết cô, nhưng tôi khẳng định gã đã biết cô nghi ngờ gã. Đầu tiên, giáo sư Quản và cô đã quen biết từ lâu. Hơn nữa người vào blog của ông ta hẳn phải là một vài người quen. Về điểm này cô đã khiến gã nghi ngờ. Đương nhiên đây không phải là điều chủ yếu. Chủ yếu chính là lần đầu tiên cô vào blog của giáo sư Quản, chắc cô đã dùng máy tính trong nhà mình. Tôi tin tưởng gã khẳng định có thể tra ra được. Nếu những thứ này không thể khẳng định, như vậy cuối cùng gã hỏi cô chuyện ngân hàng, cho thấy gã đã biết chính là cô.- Không có khả năng. Máy tính trong nhà tôi cũng mua chưa được bao lâu. Hơn nữa sau đó, tôi chưa từng mở nó lên. Tôi chỉ toàn dùng máy tính xách tay thôi.An Chỉ Kỳ quả quyết phủ nhận.- Có lẽ gã đã sớm biết cô có máy tính thì sao?Diệp Mặc lập tức nói.An Chỉ Kỳ lắc đầu. Nhưng lần này cô lại không trả lời. Cô cho rằng khả năng của việc Diệp Mặc nói không lớn lắm. Cô chưa bao giờ dùng máy tính trong phòng liên hệ với người khác. Hẳn Đông Phương Vượng sẽ không biết.- Không nói những điều này nữa. Thật ra tôi càng ngày càng cảm thấy hứng thú đối với Đông Phương Vượng. Nơi này đã là sông Yến Thủy. Cô chưa từng tới qua nhà Đông Phương Vượng. Cô làm thế nào tìm được?Diệp Mặc khoát tay nói. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không ngờ đã qua gần hai giờ.Trong lòng Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ, Đông Phương Vượng không trêu chọc hắn thì thôi. Nếu như chọc vào hắn, cũng đừng trách hắn không khách khí.- Chờ một chút. Tôi còn có một việc chưa nói cho anh biết.An Chỉ Kỳ bỗng nhiên nói.- Ồ, chuyện gì vậy?Diệp Mặc hỏi.An Chỉ Kỳ nói:- Lần trước sáu người chúng tôi và đoàn du lịch cùng đi nam cực. Chỗ chúng tôi cắm trại anh cũng từng thấy rồi. Kỳ thật người lên đầu tiên chính là Đông Phương Vượng. Gã đeo trên lưng một chiếc túi màu xanh da trời lên núi. Nhưng sau khi gã xuống núi, tôi không thấy chiếc túi màu xanh da trời kia nữa. Sau chúng tôi cũng không nghe thấy gã nhắc tới nó. Tôi thậm chí nghi ngờ có phải gã cố ý đặt túi màu xanh da trời kia ở trên núi. Tuy rằng Trần Quảng và đám người Vu Tiểu Đông không chú ý trới chuyện này, nhưng tôi luôn luôn chú ý tới gã, cho nên tôi thấy được.Diệp Mặc gật đầu. Hắn quyết định sau khi trở lại Lạc Nguyệt, phải tới ngọn núi kia thử xem.Không biết An Chỉ Kỳ nghĩ tới điều gì, bỗng nhiên có chút không được tự nhiên. Diệp Mặc có thể cảm giác được sự khẩn trương của cô. Thậm chí trong đó còn có chút lo lắng.- Cô đang lo lắng Đông Phương Vượng sẽ quay lại tìm cô sao?Diệp Mặc hỏi một câu.An Chỉ Kỳ gật đầu:- Tuy rằng tôi không tin gã đã nghi ngờ tôi, nhưng anh nói cũng đúng. Nếu chẳng may gã nghi ngờ tôi thì phải làm sao bây giờ?Diệp Mặc còn chưa kịp trả lời An Chỉ Kỳ, thần thức của hắn đã quét tới một ngôi nhà ngói rất bình thường. Cái nhà ngói có cái sân rất nhỏ. Trong gian nhà ngói có hai phòng ngủ, nhưng trong phòng không có người nào. Ở trong một phòng ngủ, Diệp Mặc quét được một cái ba lô lớn. Diệp Mặc từng nhìn thấy cái ba lô này. Đây chính là cái ba lô Đông Phương Vượng đã mang theo khi ở nam cực.- Tôi đã tìm được nhà gã. Cô đi theo tôi.Diệp Mặc nói xong trực đi về phía nhà Đông Phương Vượng.Đông Phương Vượng và mẹ gã đều không có ở nhà. Hơn nữa căn phòng được thu dọn rất sạch sẽ.Diệp Mặc dẫn theo An Chỉ Kỳ đi vào phòng của Đông Phương Vượng. Diệp Mặc vừa mới bước vào phòng, thần thức liền quét đến một cái máy cameras rất nhỏ trong phòng. Trong lòng hắn lập tức hiểu rõ, quả nhiên Đông Phương Vượng không phải là người bình thường. Bất kể quan hệ giữa gã và hai người anh trai của gã thế nào, Đông Phương Vượng vẫn là một người có dã tâm. Gã làm việc vô cùng có trật tự và kế hoạch. Hơn nữa gã thích cảm giác bắt giữa tất cả mọi chuyện trong tay.An Chỉ Kỳ đi vào phòng này, bỗng nhiên cảm giác có chút không được tự nhiên. Ngay khi cô muốn nói Đông Phương Vượng không ở đây, đang định rời khỏi, trong phòng bỗng nhiên truyền đến một giọng nói.- Anh quả nhiên s

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.