Dark Light

thân thể con thú này đã nổ tung, một đạo hồng sắc hư ảnh nhảy ra, phiêu phù giữa không trung rồi lập Leave a comment

xử lý thi thể, rồi dùng ti , camera ngoài trời , đầu ghi camera , ền lấp miệng bọn họ. Tuy nhiên đây chỉ là suy đoán, tôi không có bất kỳ chứng cứ gì.Đường Minh Hoa nói:- Tôi cũng nghĩ như vậy, song tôi cũng không tìm thấy chứng cứ nào hết.Đỗ Long nói:- Nếu không có chứng cứ gì thì đi về trước đã, chúng ta trao đổi một chút rồi nói tiếp. Đúng rồi, mẹ của Trần Khánh Minh không phải đã nói có một ông chủ thường xuyên dẫn bạn gái xinh đẹp tới thôn bọn họ chơi sao? Tôi nghi ngờ bọn họ chính là những người đã xử lý thi thể năm đó, anh đi xác nhận thời gian một chút, trở về làm một chuỗi thời gian. Đường Minh Hoa nói:- Được, tôi sẽ đi điều tra ngay, trở về sẽ liên lạc lại.Đỗ Long lấy ra một ấm trà hắn mới mua, lấy một ít trà Phổ Thị từ trong ngăn kéo của Tạ Phong Mục, pha một ấm trà trong phòng làm việc.Phút chốc trong văn phòng đã tràn ngập mùi hương trà, Đỗ Long rót loại trà màu xanh trong suốt vào chiếc chén trà nhỏ Zhuni màu đỏ son, chén trà mỏng manh dường như trở nên trong suốt, uống hết một ngụm trà chỉ cảm thấy còn lưu lại chút hương thơm trong miệng. Cũng với lá trà như vậy, uống vào lại cảm thấy hương vị ngọt ngào, mượt mà hơn hơn so với Tạ Phong Mục dùng chén trà bình thường để pha.Đỗ Long tuy không biết giá trị của bình trà Zhuni, nhưng lại khẳng định nó tuyệt đối không phải là hàng thủ công bình thường, vốn dĩ muốn lấy đi tặng người khác, nhưng hiện giờ lại có chút do dự. Một đồ vật tốt như vậy, có nên giữ lại để dùng không? Hàng ngày pha một bình trà như vậy, thư thái uống vài ngụm trà, có phải là có cảm giác hân hoan trò chơi tu hành đắc đạo?Đúng lúc này điện thoại đổ chuông vang lên, là Bạch Hồng Ấn gọi tới, y nói trong điện thoại:- Tổ trưởng, tôi đã điều tra số tài khoản của mấy người bọn họ, bốn năm trước gần như cùng một thời gian, trong tài khoản mỗi người tăng hơn 100 tệ. Tôi đã điều tra, đều được chuyển từ số tài khoản của Quách Ngạn Tiêu. Điều thú vị là tài khoản của Quách Ngạn tiêu vốn dĩ chỉ có chừng một triệu, nhưng trước đó không lâu đột nhiên lại biến thành hơn chục triệu…Đỗ Long hỏi:- Vậy tài khoản của Lư Tồn Tiệp thì sao? Đã điều tra chưa?Bạch Hồng Ấn nói:- Tài khoản của Lư Tồn Tiệp đã điều tra nhưng không có gì khác thường, có lẽ anh ta dùng số tài khoản mang tên người khác, có lẽ là vợ anh ta?Đỗ Long nói:- Cậu mang tài liệu về đây trước, cứ như vậy đi.Sau một thời gian Trương Hoành Lợi cũng gọi điện thoại tới, báo Lư Tồn Tiệp và Quách Ngạn Tiêu trong cùng ngày đi tới Cục công thương đăng ký đầu tư thành lập công ty xây dựng công trình, vốn đầu tư đều là 10 triệu. Sự ăn ý của hai người này không phải là bình thường.Đỗ Long vừa suy nghĩ vừa nói:- Quay về đi, trở về hết mở cuộc họp thảo luận chút.Đặt điện thoại xuống, Đỗ Long vẫn tiếp tục suy nghĩ như vậy, sau đó hắn đi tới văn phòng làm việc của Uông Lập Bân, nói với anh ta:- Uông Lập Bân, cậu ngừng lại chút đã, giúp tôi điều tra khoảng bốn năm trước có phải là có một ông chủ lớn mất tích, hoặc là tử vong bất thường đến thi thể cũng không tìm thấy được hay không… Uông Lập Bân đau khổ cười nói:- Chi bằng lên Baidu tìm kiếm một chút.Đỗ Long nói:- Vậy thì cậu đi tìm kiếm chút đi, chỉ cần có thể tìm được đáp án thì phương pháp sẽ tính sau.Uông Lập Bân đáp ừ một tiếng, dùng chiếc máy tính bên cạnh lên mạng tìm kiếm. Trước mặt anh ta có ba chiếc máy tính với 6 màn hình. Ba chiếc máy tính này có thể kết nối riêng rẽ với mạng nội bộ của cục Công an, mạng nội bộ của tổ trọng án và mạng internet băng thông rộng, mỗi cái đều có tác dụng riêng.Một lát sau Uông Lập Bân nói:- Tổ trưởng, thật không thể tưởng tượng được, không ngờ mỗi năm số ông chủ bị tử vong bất thường lại nhiều như vậy.Đỗ Long cười nói:- Làm ông chủ cũng là một nghề rất nguy hiểm…cậu tìm xem có trường hợp nào phù hợp với điều kiện của chúng ta không? Mất tích vào khoảng 4 năm trước, thi thể đến nay vẫn chưa tìm được, gia sản ít nhất cũng có mấy chục triệu, là nam giới…cao khoảng…Trên đầu Uông Lập Bân bốc ra mấy đường xám xịt, nói:- Tổ trưởng, những điều kiện điều tra này tôi đã khắc sâu vào trong đầu rồi, không cần phải nhắc lại nữa.Đỗ Long cười ha ha nói:- Cậu tiếp tục đi, tôi không làm phiền cậu nữa…Một lát sau Uông Lập Bân đi ra báo cáo với Đỗ Long:- Tổ tr

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.