Dark Light

trong lòng Vương Lâm cũng ngừng lại. Bỗng nhiên ánh mắt của hắn trở nên ngưng trọng. Nhìn chằm Leave a comment

yện gì xảy ra cả, cũng khô , camera ngoài trời , đầu ghi camera , ng muốn tới nơi này làm phiền Diệp Mặc.Phan Động Tân? Diệp Mặc không biết người này, hắn cũng không muốn biết. Bây giờ đối với hắn mà nói chuyện quan trọng nhất không phải là đi tìm Phan Động Tân, mà là đi ăn tối cùng Ánh Trúc và Ức Mặc. Hắn tiện tay đẩy một quả cầu lửa về phía Lỗ Lập Bình, rời khỏi chiếc xe tải.Không có ai biết, đám tro bụi trên chiếc xe này, vừa nãy vẫn còn là bốn người sống….Đồ đạc của Tống Ánh Trúc và Ức Mặc đúng là ít đến đáng thương, ngoại trừ một ít sách vở của Ức Mặc, còn lại đều là một ít vật dụng hàng ngày bình thường.- Cha à, đồ đạc ở đây rất nhiều, hay là con đi gọi một chiếc xe.Tuy rằng đồ đạc không nhiều lắm, nhưng Ức Mặc lại luyến tiếc những vật hàng ngày vẫn dùng.Cha nói ở Ninh Hải này cha có chỗ ở, hơn nữa ở rất xa, cho dù là không có mấy thứ này, cũng phải gọi một chiếc xe.- Không cần.Diệp Mặc tiện tay cho sách vở của Ức Mặc vào nhẫn, hắn tính đem theo Ánh Trúc và Ức Mặc đi, thì cũng không muốn tiếp tục giấu diếm chuyện hắn luyện tu chân nữa.Không những Ức Mặc, Tống Ánh Trúc cũng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, vừa rồi nhiều sách như vậy đi đâu hết rồi?- Cha à, cha biết dùng pháp thuật sao?Một hồi lâu, Ức Mặc nói kinh ngạc hỏi.Diệp Mặc kéo tay hai người ngồi xuống, nói cho họ biết thứ mà hắn tu luyện, không có chút nào giấu diếm.- Cha à, cha biết bay thật sao?Ức Mặc lại càng bất ngờ kéo tay Diệp Mặc không ngừng hỏi, nhưng ánh mắt của Tống Ánh Trúc lại lộ ra vẻ lo lắng.Tình hình lúc Diệp Mặc ở Diệp gia, bây giờ không phải là cô không biết gì, nhưng những lời Diệp Mặc nói bây giờ dường như biểu hiện ra sự khác biệt.- Diệp Mặc, hay là chúng ta nghỉ ngơi một đêm, ngày mai rồi đi.Tống Ánh Trúc không nói thẳng ra lo lắng của mình, mà uyển chuyển nói. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vnDiệp Mặc hơi sửng sốt, nhưng hơi ngẫm một chút thì hiểu ra được lo lắng của Tống Ánh Trúc.Hắn cười cười, ôm Tống Ánh Trúc và Ức Mặc, xuất ra Phi Kiếm. Phi Kiếm kéo theo một dải sáng màu tím, phóng lên cao, rất nhanh liền bay vào tầng mây.Diệp Mặc trong lòng lại đang nghĩ tu vi của mình đúng là vẫn thấp quá, cũng không có pháp bảo nào tốt cả. Đợi sau khi tu vi của hắn nâng lên, hắn nhất định sẽ làm một cái pháp bảo xe gió, bên trong cái gì cũng có, sau đó cả gia đình ngồi trên xe gió đi ngao du thế giới.Nếu Ức Mặc kích động đến nỗi khoa chân múa tay sung sướng, không thể biểu đạt được bằng chỉ một câu nói, thì Tống Ánh Trúc lại hoàn toàn đờ đẫn đi.Cô biết Diệp Mặc không phải là một người tầm thường, thậm chí có chút thần bí. Dựa vào sức lực của chính mình để lập nên một Lạc Nguyệt tương đương như một quốc gia, còn khiến gần như tất cả các ẩn môn kiêng dè, đây tuyệt đối không phải là chuyện mà một người bình thường làm được. Tống gia, mặc dù cô không muốn nghĩ đến, nhưng chuyện Tống gia tiêu tan có quan hệ trực tiếp với Diệp Mặc.Thế nhưng cô nghĩ Diệp Mặc không tầm thường tới mức nào, cũng không thể tưởng tượng ra Diệp Mặc có thể bay được. Điều này vượt qua sự tưởng tượng của cô rồi, nếu không phải tất cả đều quá mức chân thật, cô chắc chắn nghĩ rằng mình đang nằm mơ.- Cha à, đây là tu chân mà cha nói sao? Con cũng muốn tu chân.Ức Mặc kích động ôm chầm lấy cánh tay của Diệp Mặc….Tâm trạng sung sướng của Phan Động Tân một lần nữa lại bị phá vỡ, y rất căm tức đứng lên. Nếu không phải là thuộc hạ đắc lực nhất đi lấy Dạ Minh Châu rồi, y không chừng lập tức nổi giận ngay.Bởi vì hôm nay đã là lần thứ hai, tâm trạng tốt đẹp của y lại bị một tràng bước chân dồn dập làm cho không còn chút nào. Hoặc là có liên quan tới việc y làm, hoặc là liên quan tới địa vị của y bây giờ, nội tâm của y càng ngày càng sợ những điều không mong muốn quấy rầy.Ví dụ như tiếng chuông điện thoại bỗng nhiên kêu, tiếng bước chân dồn dập đến tìm y, những điều này y đều không thích. Cho nên chỗ y nghỉ ngơi rất yên tĩnh, bất cứ ai cũng không thể làm ảnh hưởng tới tâm trạng của y.Tuy nhiên sau khi nhìn thấy người đến, Phan Động Tân lập tức mất đi lửa giận, ngồi xuống một lần nữa, và thay bằng bộ mặt ôn hòa.Người đi vào là Phan Thái Phượng, cháu gái của y.Tuy rằng Phan Thái Phượng là cháu gái của y, nhưng y lại có phần kính trọng Phan Thái Phượng, k

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.