Dark Light

Vương Lâm vừa thu lại thì khí tức nguy hiểm tức thì tiêu tán, ba người lúc này mới nhẹ nhõm thở ra một Leave a comment

y kim cương. Chỉ là An Ngư , camera ngoài trời , đầu ghi camera , ng không muốn thừa nhận mình bị dọa mà thôi.-Nói nghe đi.Diệp Mặc nói như không có việc gì để nói.An Ngưng nhận ra gương mặt của Diệp Mặc mất tự nhiên, lạnh lùng cười nói:-Thứ nhất, tôi biết anh có bản lĩnh, nên anh phải để tôi di cư đến Lạc Nguyệt. Thứ hai, vì sao anh chỉ liếc nhìn từ xa mà đã biết đây là mắt Âm Dương Ngư? Hay là lần đầu tiên anh biết vật này vốn không phải phát hiện ra ở chỗ tôi? Thứ ba, anh bắt buộc phải nói cho tôi biết mục đích lấy mặt dây chuyền này.Hai câu hỏi sau Diệp Mặc có chút đau đầu, hắn thà rằng bỏ ra thêm tiền.Nhưng thấy vẻ An Ngưng nhất định muốn mình trả lời câu hỏi của mình, hắn đành nói:-Yêu cầu đầu tiên không có vấn đề gì, tôi có thể giúp cô di cư đến Lạc Nguyệt bất cứ lúc nào. Câu hỏi thứ hai ư… vì khi cô xoay người, tôi nhìn rất kỹ, đối với chuyện này tôi rất xin lỗi, cho nên quả thực lần đầu tiên tôi nhìn thấy ở đây. Còn về câu hỏi thứ ba, mắt Âm Dương Ngư là một phần trên một vật đã bể nát, tôi muốn thu cho đủ bộBởi vì không có cớ gì giải thích tại sao có thể nhìn thấy mặt dây chuyền trên cổ của An Ngưng, Diệp Mặc đành phải giả danh lưu manh. Nhìn thấy tỉ mỉ ngực của cô chứ sao.An Ngưng đỏ mặt, vừa muốn tức giận, người này không biết xấu hổ à? Nhưng Diệp Mặc đã lấy ra hai cái đặt lên bàn:-Ở đây tôi có hai cái, cô xem xem mắt Âm Dương có phải là cái ở trên không?A, An Ngưng mới phát hiện ra trên mắt Âm Dương Ngư kia của mình quả thực thiếu mất cái mắt. Thậm chí cô quên mất Diệp Mặc vẫn còn ở đây, theo bản năng tháo sợi dây chuyền của mình xuống, lấy mắt Âm Dương Ngư đặt vào giữa chỗ khuyết, quả nhiên vừa khít, rõ ràng là lấy xuống từ trên đó.-Quả đúng là ở trên…An Ngưng đặt dây chuyền xuống.Không đợi An Ngưng nói tiếp, Diệp Mặc tiện tay cầm sợi dây chuyền lên, sau đó nói:-Cô đưa viên kim cương đây, tôi giúp cô thay.-Anh biết thay cái này à?An Ngưng nhìn Diệp Mặc một cách đầy nghi ngờ, dù rằng Diệp Mặc biết thay, ở đây cũng không có dụng cụ. Nếu muốn thay mặt dây tinh tế, dụng cụ đầy đủ, cũng cần phải rất lâu mới được.Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn lấy viên kim cương đưa cho Diệp Mặc.Diệp Mặc nhanh chóng thay mặt dây, sau đó cất mắt Âm Dương Ngư đi.-Được rồi, trước đây tôi từng làm công việc này ở đường phố, nên rất nhanh, cầm lấy đi.Diệp Mặc đưa sợi dây chuyền trân châu trong tay cho An Ngưng. Trong lòng rất vui, không ngờ lấy được một mảnh vỡ dễ dàng như vậy, còn là mắt cá – vật dễ mất này. Chỉ là không biết sao An Ngưng lại có được vật này.-A…An Ngưng nhận lấy sợi dây chuyền, thậm chí không biết nên nói gì cho phải, đây cũng nhanh quá, Diệp Mặc chỉ chuyển tay cái, dây chuyền của mình đã thay xong rồi, hơn nữa viên kim cương giống như là của sợi dây chuyền, nhìn không ra dấu vết nào cả.An Ngưng tin. Dù là một thợ kim hoàn đẳng cấp cũng không có cách nào gắn mặt đá chắc như vậy trong thời gian một ngày.-Anh lợi hại như vậy?Thực sự An Ngưng không biết biểu đạt sự kinh ngạc của mình như thế nào nữa, tay không chỉ chưa tới một phút đã gắn được kim cương lên mặt đá, không có dụng cụ, nếu người khác nói, cô chắc chắn không tin.-Đi thôi, còn về chuyện đi Lạc Nguyệt, cô gọi điện, nói cô ấy là Diệp Mặc nói, để cô ấy sắp xếp là được rồi.Diệp Mặc tiện tay viết cho An Ngưng điện thoại của Úc Diệu Đồng.-A, Bắc Vi trở về rồi.Vừa đưa điện thoại cho An Ngưng, thần thức của Diệp Mặc đã quét được vẻ mặt mệt mỏi của Đường Bắc Vi, lập tức mở cửa.-Anh…Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc, khóc lớn.Diệp Mặc ngạc nhiên, vội vàng nhìn kỹ Đường Bắc Vi, thấy cô chỉ hơi mệt mỏi, tinh thần bất an mà thôi, không có vấn đề gì lớn. Vội vàng vỗ vỗ vai Đường Bắc Vi nói:-Đừng nóng vội, có chuyện gì, từ từ nói.Đám người Tô Tĩnh Văn ở đối diện cũng đều đi ra, An Ngưng đi theo sau Diệp Mặc, nhìn thấy Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc lại càng ngạc nhiên.Với cô, bình thường một cô gái đẹp cũng không nhìn thấy, nhưng lúc này chớp mắt đã có hai người đứng trước mặt cô, hơn nữa đều không kém gì cô, thậm chí cô gái sà vào lòng Diệp Mặc, trên người còn có hương thơm dịu nhẹ. Cảm giác này khiến An Ngưng thấy lạ, cô không biết vì sao có cảm giác kỳ lạ này. Nguồn tại http://Truyện FULLNhưng cô nhanh chóng thấy coi thường

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.